Con Vy dâm đãng
Dịch bệnh lan rộng toàn cầu khiến trường học đóng cửa cả năm, bọn trẻ con được dạy qua Internet, nhà nước phân phát laptop và lắp đặt Wifi miễn phí cho mọi nhà. Kinh tế khủng hoảng, những người đầu cơ tích trữ như bà Hằng lại trở nên giàu có. Việc bán gốm cũng thuận lợi khi mọi người chỉ chăm chăm ở nhà xem livestream bán hàng, chẳng hiểu do cặp vú khổng lồ hay do bán hàng có duyên mà khách xem hàng mỗi lần online của Nhung lên đến hàng trăm người.
Ngoại trừ Nhung ở nhà bán hàng còn bà Hằng suốt ngày đi “nhập hàng” ra, ông Giang mất việc ở nhà tránh dịch hở ra là chửi bới khiến bầu không khí trong nhà lúc nào cũng đầy căng thẳng, may mà có thằng Phúc túc trực ở nhà để can ngăn hai ông bà cãi nhau, và nhất là để canh chừng không cho ba mình “làm ẩu” với cô con dâu. Thằng Lộc cũng ở nhà, nhưng vẫn đi tập với thi đấu đều đặn, có điều biểu hiện nó như đang suy tính điều gì, lạnh lùng hơn, vô cảm hơn, mệt mỏi hơn.
Buồn phiền nhất có lẽ là thằng Hiếu. Bài vở nhiều như núi để chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp, học online càng khó tập trung hơn, mà điều khổ sở nhất là, bao nhiêu công sức tán tỉnh cô nàng lớp trưởng đi tong hết cả, bây giờ chỉ có nằm nhà học hành đợi bớt dịch, có lẽ phải đến năm sau hoặc năm nữa, nỗi nhớ trường học có bao cô nàng nữ sinh mặc quần bó sát mu bướm nổi cồm cộm khiến hắn lại thấy bồn chồn đôi chân muốn chạy đến trường.
Mà thực ra trường học giờ này chẳng có mống nào.
– “Làm gì sầu muộn dữ vậy anh yêu, tới khi hết dịch tha hồ chịch mấy em áo dài, lo gì nè.” Nằm cho con bé con bú, Vy nhìn nhìn hắn rồi nói.
Ngắm nhìn Hiếu kỹ lưỡng, thấy hắn im im không nói gì, nàng bồi thêm 1 câu:
– “Hay là anh lại nhớ con Hà? Đã dặn là tà tưa nó để học cách tán gái mà nghỉ học cái là suốt ngày thừ ra. Anh yêu nó rồi đúng không?” Giọng nàng cao vút.
– “Làm… làm gì có đâu, em cứ vớ vẩn. Anh thấy khó chịu vì em cứ cấm anh xuất tinh thôi.” Hiếu vội đánh lạc hướng.
– “Bắt buộc thì phải thực hiện thôi, ai kêu anh thua độ với em, phải chung kèo chớ. Tập Kegel mỗi ngày với thủ dâm nhưng không được xuất, cơ chim nó khỏe rồi thì sau này chơi cả tiếng cũng không xuất tinh đâu, ráng mà luyện đi.” Vy cong môi nhắc nhở.
– “Mà em chơi ác quá nè, vợ chồng gì mà không cho làm chuyện đó gì hết, làm sao anh tăng kinh nghiệm chịch chọt chớ.” Hiếu càu nhàu.
– “Nói rồi, thiên hạ không có cơm trưa miễn phí, bướm em cũng không phải đồ chùa, không thì anh chán em nhanh lắm. Anh có công lao gì thì mới được thưởng cho chịch vợ. Còn không thì tự đi mà kiếm gái ở ngoài. Ơ ơ, chảy sữa, ra bú đi nè.” Vy ra vẻ khó tính.
Chạy lại bê cái vú tròn lẳn căng đầy sữa của nàng vào miệng mút, Hiếu ừng ực đếm đến hơn 10 ngụm rồi mới hết sữa. Ngồi dậy vuốt ve đường nét gương mặt Vy, hắn say đắm nhìn nàng:
– “110Ml nhá, ngực em càng ngày càng bự ghê, thích thiệt đó. Mà em cho chịch lại cấm yêu đương con khác, khó thiệt á.”
– “Đẻ xong thì ai cũng to ra 1 – 2 cỡ ngực hết, mà muốn to hoài thì phải bú liên tục, nghe chưa. Không ai bú sữa là nó xẹp lại như cũ à. Anh học cách ăn nói dẻo mỏ dụ gái còn chưa xong, đòi yêu đương cái nỗi gì. Cấm anh lăng nhăng yêu con khác, hừ!” Vy lại lên giọng.
– “Mà sao lại cấm anh chớ? Không nói yêu đương sao tụi nó cho chịch?” Hiếu gãi đầu.
– “Ngu lắm, giả vờ thích để chịch chọt thì được, không được yêu thực sự. Chỉ yêu mình em thôi nghe chưa. Đàn bà sở hữu ghê lắm, anh thử nói anh có vợ rồi coi tụi nó có thèm anh nữa không. Em cũng vậy thôi, anh đi chịch ai cũng được, nhưng anh mà yêu con khác, thì em xé xác anh luôn, đã nghe rõ chưa?” Vy gằn giọng.
– “Ừ ừ rõ rồi. Mà sao đàn bà phức tạp thiệt đó, cứ phải yêu mới cho chịch à, khổ ghê zdậy.” Hiếu nhăn nhó.
– “Học dần đi, lồn chùa dễ dãi chỉ có vợ anh có thôi. Chịch được con khác thì em thưởng cho chịch em, hihi. Phạt anh tối nay trông con ngủ, cái tội hỏi ngu.” Vy quắc mắt nhìn hắn.
– “Dễ dãi gì không cho chồng xài, hic, suốt ngày phạt anh thôi.” Vẻ mặt Hiếu đau khổ.
– “Làm tốt đi rồi em ‘thưởng’ cho. Anh thấy bố ngoan hông, siêng năng việc nhà toàn được em thưởng cho thôi, hihi.” Vy cười ranh mãnh.
Tiếng gào loáng thoáng vang lên từ nhà ông Giang khiến Hiếu giật mình, hắn vội chạy qua coi có chuyện gì xảy ra. Trong phòng khách ông Giang đang đè tay lên ngực bà Hằng làm động tác cấp cứu xoa bóp tim ngoài lồng ngực, chị Nhung đang ôm thằng bé sơ sinh nước mắt giàn giụa, thằng Lộc anh nó đang ngồi ở ngay bậc cửa, thằng Phúc có đôi mắt đỏ ngầu, cầm con dao nhọn hoắt đang nhào đến.
Không suy nghĩ gì nhiều, gần như bằng động tác bản năng, thằng Hiếu chỉ nghĩ tới bảo vệ thằng anh thân thương của nó, liền nhào tới đẩy thằng Lộc ra, hắn giơ tay ra trước ra hiệu cho Phúc ngừng lại.
Nhưng thằng Phúc đang trong cơn điên mất hết cả lý trí, không còn kịp để ý ra là ai vừa nhảy vô, phập một tiếng, con dao cắm ngập hết vào lồng ngực thằng em, hắn sững sờ buông tay, vội ôm chầm lấy thằng Hiếu.
Thằng Hiếu cũng bất ngờ, bao nhiêu võ vẽ học được thành công cốc, hắn chủ quan không nghĩ thằng anh lại nỡ ra tay với mình, đáng lẽ hắn đỡ được nhưng con dao bấm quá nhỏ sượt qua bàn tay, cơn đau nhói truyền lên từ ngực không bằng cảm giác ngột ngạt, chết rồi, hắn không thở được, ông Long có dạy là phải hít thở đều thì mới có khí lực ra đòn…
Đầu óc thằng Hiếu quay cuồng, mắt hắn mờ đi, không còn nghe thấy thằng anh gọi khản cả họng, bầu trời dần tối sầm trước mắt, cảm giác ra đi không lẽ đột ngột như vậy sao, con gái hắn mới có 6 tháng, cô vợ mơn mởn mời chào, bao nhiêu nàng học sinh cấp 3 để tán tỉnh, trên hết là, cảm giác không cam lòng tràn ngập trong tim.
Hồi niệm chạy vùn vụt trong bóng tối che đầy mắt, khi con người sắp chết thì não bộ vận hành tối đa để tìm phương cứu cánh, đọc ký ức trước khi chết là như vậy sao, ly chè ba má cho khi 1 tuổi không ăn được chỉ biết cầm chơi, quê nhà lũ lụt mất mùa phải lên ngoại ô thị trấn sống, quen “chị Vy” dễ thương lém lỉnh, cùng đổ nước vô bao cao su treo cành cây với nàng, hái trộm bắp về nướng ăn đêm khuya cùng cô vợ nghịch ngợm, đau khổ khi biết nàng là con đĩ lồn chùa, được nàng và ông Long dạy dỗ bao điều…
Trước khi ý thức rơi vào bóng tối vĩnh hằng, suy nghĩ của hắn chợt hướng về tương lai xa xăm, một viễn cảnh đầy tham vọng mà Vy luôn ao ước thực hiện: Một vùng đất cách xa cõi đời trần tục đầy đấu tranh, có những mái nhà ấm cúng với trường học, đồng ruộng tự cấp tự túc, có cả bệnh viện tiên tiến. Một ngôi làng cách biệt với tất cả mọi thứ, các bé gái uống Estradiol từ bé, sớm dậy thì để phục vụ các quan chức, đi học được dạy tình dục an toàn và các tư thế phổ biến, thầy giáo tha hồ đụ nữ sinh, cô giáo chọn nam sinh tùy thích làm bạn tình, các ông bố tha hồ địt con gái, các bà mẹ thỏa sức dẫn con trai vào đời, mọi người chào nhau bằng cách cắm cặc vào lồn…
Tương lai đó, hắn đã không còn cơ hội được nắm tay Vy đi cùng tới cuối con đường…
…
Suốt cả tuần nay thằng Lộc tá túc ở nhà ông Long để tránh nạn. Má nó với thằng em còn đang chưa tỉnh trong bệnh viện, cả nhà rối tung hết lên, nó không muốn đụng mặt thằng anh cộc cằn, ai cũng ở trong tâm trạng hoảng loạn trừ ông Long với Vy tỏ ra bình tĩnh.
Không ai ngờ được thằng Phúc lại đâm thủng tim thằng Hiếu ngay cái lúc bà Hằng lên cơn tai biến mạch máu não, thằng Lộc chạy biến đi mất nên ông Giang liền gọi taxi chở cả đám đi cấp cứu, không quên dặn dò Nhung giữ kín vụ việc coi như tai nạn vì Phúc đang còn phải phục vụ treo tội buôn bán ma túy, thêm 1 cái tội “ngộ sát” nữa thì chắc mẩm tù mọt gông.
Tối hôm đó thằng Lộc đang loanh quanh ở nhà thi đấu thì ông Long tìm được. Thuyết phục mãi mà nó không dám về nhà nên ông đành cho nó tạm thời ở nhà mình, tránh gây ra đổ máu lần nữa nếu thằng Phúc lại lên cơn điên.
Nhung ở nhà không đi đâu được vì thằng bé mới đẻ hơn 1 tuần, tất bật lo cơm nước cho người nhà đi thăm bệnh, nhưng sự khổ tâm của nàng thì khó diễn tả thành lời nổi. Phúc không thèm nhìn mặt nàng, hắn dọn luôn ra kho ngủ riêng, đến bữa cơm thì Nhung chỉ dám lén lút ăn sau cả nhà, vì ăn chung thì thằng Phúc lại im im không nói gì rồi tự dưng đập chén cơm vỡ choang tan nát, thằng bé đang ngủ ở nhà trên giật mình khóc thét lên, ông Giang lại chửi rủa “mày điên rồi à”.
Cái nhà giờ như cái núi lửa, cứ thấy mặt thằng bé hoặc Nhung là Phúc lại nổi điên lên đập phá, chửi bới con đĩ này đĩ nọ, hàng xóm lại ra trước cửa ngồi hóng chuyện, ông Giang suốt ngày phải chằm chằm canh chừng kẻo thằng ôn lỡ tay giết vợ.
Dành thời gian đọc điện thoại của bà Hằng, không khó để thằng Phúc nhận ra “Anh Nam đen” trong danh bạ chính là người mà mình hay lui tới “nhập hàng” bấy lâu nay. Một cú điện thoại tìm hiểu, thông báo sơ về tình trạng của bà, ông Nam liền xin phép thằng Phúc đi thăm bệnh, phù hợp với suy tính của hắn.
Sự đời trớ trêu, ngay khi thấy ông Nam trong bệnh viện là thằng Phúc thấy nhói cả lòng, cái vụ “liên kết huyết thống” trong phim ngôn lù cha con nhận nhau là có thật, ngoại hình giống hắn bảy tám phần, thêm vào cảm giác thân thiết không nói nên lời, à, phải nói là hắn giống ông Nam mới đúng.
Với những cảm xúc tiêu cực chồng chất, thằng Phúc chẳng còn thấy liên hệ quái gì với ngôi nhà mình sinh ra nữa ngoài má nó. Một cuộc cãi vã bùng nổ khi hắn về nhà, kết thúc bằng câu “Ông đéo phải cha tôi” và câu “Biến mẹ mày đi” của ông Giang. Thằng Phúc xách hết đồ đạc dọn tới ở với người cha ruột thịt của hắn, bỏ lại cô vợ mới cưới cùng đứa con mới đẻ.
Thằng Phúc đi rồi nhưng thằng Lộc vẫn chẳng muốn về nhà. Nó không muốn phải bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc coi nó như tội đồ của ông Giang, càng không biết phải ăn nói thế nào với chị Nhung và đứa con đầu lòng của nó. Suốt thời gian dài nó tránh mặt chị để chuyên tâm thi đấu, đến giờ nó cũng chưa biết phải làm gì.
Chỉ biết rằng, nó đã phạm phải một lỗi lầm ghê gớm, làm gia đình anh nó tan nhà nát cửa.
Mải mê suy nghĩ, Vy đã đến trước mặt, hỏi xem tối nay hắn muốn ăn gì. Ở đây tiện nghi đồ ăn ngon, giường chiếu ấm êm hơn rất nhiều, chỉ có điều kiểu ăn mặc của cô em dâu khiến Lộc nhiều lúc cảm thấy thật khó thở.
Chỉ 1 động tác đẩy ghế, cặp đùi khỏe mạnh trong cái váy xanh hé lộ khoảng ánh sáng giữa hai chân, cái mồng đóc táo tợn chìa ra mời gọi, chiếc áo bó sát khoe cái eo cong cớn, khoảng bụng trắng ngần e ấp chiếc rốn xinh, bầu ngực căng tròn phập phồng nổi hai hạt đậu trên cái áo trắng, chiếc khăn tiếp viên hàng không làm nổi bật cái cổ xinh và đôi môi hồng hé mở dâm đãng.
Chả hiểu Vy lấy đâu ra quần áo như thế này mà mỗi ngày lại thay một bộ, chẳng giống bà mẹ bỉm sữa tí nào cả, ở nhà mà sao phải ăn diện như vậy nhỉ, Lộc chợt thắc mắc, mà cô nàng thật khéo phối đồ, kiểu thủy thủ thế này đánh thẳng vào bản năng đàn ông, cái váy không những trong suốt còn bó chặt vào hạ bộ, cái mu gái một con nổi vồng lên bên dưới, gò đồi gợi cảm mơi quá khiến thằng ciu trong quần dựng thẳng lên đòi quyền lợi, suốt 9 tháng nó đã phải sống qua ngày nhờ món “bắt sóc bỏ lọ”, bị kích thích thị giác mỗi ngày thì bố ai mà chịu được.
Không thấy Lộc trả lời, cô em dâu tuổi teen cười ranh mãnh, quay lưng đi ngoáy mông cong cớn mấy cái rồi mới về chỗ ngồi. Thằng Lộc hoa cả mắt, quả đào tươi mọng bày khe rãnh dụ dỗ khi con bé đánh mông tưng tưng, hự hự, chắc xuất tinh trong quần luôn quá, mà sao con bé nữ sinh lại có cái gì trăng trắng giữa khe bướm nhỉ, à, nhìn kỹ mới thấy là sợi dây chiếc tampon thò ra vung vẩy.
Nhìn nàng ngồi vào ghế mà tức hết cả dái, hắn cố giữ bình tĩnh, chỉ lỡ dại 1 lần đã phá tanh bành nhà thằng anh, bây giờ thằng Hiếu còn đang nằm viện, thằng Lộc phải cố gắng 120% về tinh thần lẫn cơ thể để kiềm chế, tránh phải lầm lỗi với thằng em hiền lành đang thập tử nhất sinh.
Dù cho cô nàng đang cố tình cúi xuống lấy cái gì đó, cái nốt ruồi trên bầu ngực trắng bóc thật dâm đãng, cái váy ngắn tốc lên khoe đôi giò căng múp rụp, à mà sao có áo ngực rồi vẫn nổi đầu ti nhỉ, rõ ràng hắn thấy cái quầng vú nâu nâu bên cạnh cái nốt ruồi chỉ chực bật áo mà ra, hắn không biết Vy mặc áo nâng ngực khỏi xệ chứ không che đầu vú để còn tiện cho con bú.
Thằng Lộc sắp chịu hết nổi rồi, chẳng hiểu làm sao mà cô em dâu học sinh có sức quyến rũ kinh hồn khó mà chối từ!
…
Cắm cúi ăn cơm cố không để ý tới vưu vật hấp dẫn tột cùng đang nhấp nháy đôi mắt đẹp đánh giá mình, thằng Lộc chợt để ý, bầu không khí này, thần thái đó, vầng sáng rạng rỡ quanh người nàng có gì đó quen quen, hình như đã thấy ở đâu rồi.
À đúng rồi, là kiểu sắc thái thoải mái hết cỡ, tự tin rạng ngời khi được ăn diện thật đẹp đây mà, mới hôm qua hắn còn được thấy kiểu thần thái này khi Yến đi ăn trưa cùng cả tuyển Cầu Mây của tỉnh.
Chiếc váy ngắn vừa đủ khoe cặp đùi săn chắc trắng ngần, mái tóc xoăn thành lọn khỏe mạnh hững hờ ngang lưng, chỉ bộ bồ đen trắng đó thôi mà nụ cười cô nàng đốn tim cả đội, nhịp hô hấp của cả đám phập phồng theo cái mông tung tăng luồn qua lại giữa mấy cái song sắt của thử thách “lọt khe giảm giá”, cặp giò mượt mà tươi ngon làm tất cả cánh đàn ông rỏ dãi thèm thuồng, cái váy hất lên hất xuống gây ảo tưởng lộ hàng mà thực ra không lộ gì, cô nàng tuyển quả là biết chọn đồ để mặc.
Ngồi vào chỗ xong, chục cặp mắt của cả tuyển Judo và Cầu Mây như muốn lồi ra khi em quản lý ngọt nước vừa ngồi xuống, quả nhiên, chiếc váy quá ngắn không đủ che đậy, chiếc quần lót ren đen phơi bày lồ lộ, cái mu bướm căng mọng múp rụp phòi ra giữa cặp đùi trắng ngần, súng trong quần thằng nào cũng lập tức bật tưng lên chào cờ, mẹ nó, quả là tuyệt phẩm, cặp đùi gái đôi mươi tập thể thao nó mướt mát đánh tưng tưng, con bé phát hiện ra liền cười duyên, quả giò phải đánh lên cái giò trái che đậy, soạt một tiếng, có thằng vội lấy khăn giấy ra chùi máu mũi.
Hai tay huấn luyện viên bắt tay nhau, giới thiệu, ăn uống, cụng bia mấy lần, rồi mới bắt đầu vào đề:
– “Năm nay thành tích đội Cầu Mây không có gì xuất sắc hơn so với năm ngoái, nên cơ cấu của tuyển cần có cải tổ.” Ông Chung từ tốn.
– “Đội Judo đã có 2 tấm Huy Chương Bạc và có tham vọng giành Huy Chương Vàng năm nay, nên bên tôi cần hỗ trợ về nhân sự, nói như vậy để các em được rõ.” Ông Thống HLV tuyển Judo tiếp lời.
– “Vừa rồi các em đã rất cố gắng, nhưng chỉ đoạt 1 Huy Chương Đồng, mong lần thi đấu tới các em phát huy tốt hơn.” Ông Chung điềm tĩnh.
– “Đợt này dịch bệnh rất lớn nhưng các giải đấu vẫn tiến hành, điều chỉnh ra sao tôi đã thông báo nội bộ. Thêm 1 điều chỉnh nữa hôm nay là bên Judo không đủ ‘quản lý’, nên tuyển mình chia sẻ với họ, anh Thống nhỉ?”
Nghe tới đây, thằng Lộc đập ly bia xuống bàn một cái, đứng thẳng dậy rồi bước vô WC để kiềm chế cơn giận, ông Thống nhìn theo rồi buộc miệng:
– “Nó làm sao vậy?”
– “Nó là Server chính của tuyển, bị xếp qua dự bị nên tức khí đó mà. Đám trẻ có chút tài là coi trời bằng vung, đá như con nít chơi cầu lông thì tôi chưa đuổi ra khỏi tuyển là may lắm rồi, cái Huy Chương Đồng năm nay toàn tại nó kéo cả đội xuống thôi.” Ông Chung bực dọc.
– “Nó bực dái tại thầy đem share bạn gái nó cho tuyển khác thôi.” Thằng Khánh trầm ngâm.
– “Bạn gái cũ. Bọn em chia tay lâu rồi mà anh.” Yến nhỏ nhẹ.
– “Bạn trai cơ đấy. Làm cái ngành này mà dính vô yêu đương thì sự nghiệp thi đấu chỉ có tuột dốc không phanh thôi. Mà bọn em có làm gì nhau chưa?” Thằng Nhân tuyển thủ Judo nhíu mày.
– “Làm gì anh?” Yến giả vờ ngây thơ.
– “Làm ‘quản lý’ ấy, như mấy em gái quản lý vật tư bên anh ý mà, cọc đóng vào lỗ, chày ngoáy vào cồi?” Thằng Nhân thô bỉ giơ tay làm hiệu khiến cả lũ cười cợt.
– “… Chưa. Anh vô duyên quá à, em đâu phải kiểu đó đâu, thiệt tình.” Yến vờ vịt xấu hổ.
– “Chưa thì… ngon. Ngon ghê, ngọt nước phải biết. Ủa vậy em quản lý kiểu trong sáng thì sao ‘hỗ trợ’ tuyển anh được đây, chà chà.” Thằng Nhân vỗ tay cái bốp mừng rõ, hắn liếm mép thèm thuồng, nhìn Yến bằng ánh mắt như lột truồng nàng ra.
Trừng mắt nhìn thằng Nhân một cái vì kiểu ăn nói sỗ sàng bất lịch sự, chắc thằng ôn say rồi, ông Thống quay qua giả lả:
– “Tôi nghe nói nhân sự bên anh ‘kỹ năng’ quản lý rất là ‘chuyên nghiệp’, chút nữa thử ‘giao lưu cọ xát’ xem sao, ý anh thế nào?”
– “Cái đó anh yên tâm, tôi đã sắp xếp ‘phòng đấu rộng rãi’ để đội anh ‘đánh giá năng lực’ của em Yến, đảm bảo ‘điện nước đầy đủ’, tôi không để anh phải thất vọng đâu.” Ông Chung khẳng định.
– “Mà Server chủ lực của tuyển sao không được ‘quản lý’ tới nơi tới chốn nhỉ, tôi thấy là lạ về cậu này.” Ông Thống thắc mắc.
– “Bọn tôi tổ chức ‘hoạt động tập thể’ suốt mà nó có chịu đâu, còn bày trò yêu đương lằng nhằng, rõ mệt.” Ông Chung thở dài.
– “Nhân tố như vậy sẽ gây chia rẽ trong đội, anh nên cân nhắc biên chế, nhét 1 số tiền cho nó giữ im lặng rồi cho nghỉ đi, để lại chỉ sinh sự thôi.” Ông Thống ôn tồn.
– “Tôi tự có cân nhắc của mình, cảm ơn anh.” Ông Chung lịch sự.
Lúc này thằng Lộc đi ra từ WC đang ở sau ông Chung, hắn đã nghe hết câu chuyện, bạn gái hắn chỉ là món hàng cho mấy tay này trao đổi, còn sự nghiệp của hắn thì sắp đi vào ngõ cụt: Vận động viên không biên chế, không học vấn, không cơ sở nào chịu tuyển dụng.
Kể cũng khổ, không phải hắn không chuyên tâm thi đấu, mà là động lực thúc đẩy chính đã mất nhiệt tâm từ lâu. Cầm mục tiêu là tình yêu để cháy hết mình thì hắn làm trên cả tuyệt vời, nhưng khi mục tiêu đó trở thành một món đồ chơi tình dục bị cả đám xài chung hết đội này đến tuyển khác thì thằng Lộc mất đi ý nghĩa sống, giá trị quan không còn như cũ, việc bị bạn gái cắm sừng khiến tâm tưởng hắn cứ lang thang vô định không bến bờ, dù có nỗ lực tới mấy, tập luyện bao nhiêu thì những đường bóng phát ra không còn sắc sảo, không có linh hồn lẫn nhiệt huyết, máy móc công thức và dễ bị bắt bài.
Vậy nên ông Chung đổ lỗi thất bại lên đầu thằng lộc không hề oan chút nào, việc đẩy hắn xuống dự bị sau tấm Huy Chương Đồng toàn quốc chính là bước đệm để chính thức đuổi hắn khỏi tuyển vào một ngày không xa trong tương lai gần.
Chẳng ai còn quan tâm đến một thằng vận động viên thất bại như thằng Lộc, cô nàng Yến khi không thể đáp ứng yêu cầu chỉ yêu và ngủ với mỗi mình hắn thì thẳng thừng chia tay, lời hứa tuyển quản lý khác thay thế nàng của ông Chung chỉ có hiệu lực khi tuyển đạt Huy Chương Vàng mà thôi. Cuộc đời thật nghiệt ngã đắng cay với thằng Lộc, cả lũ xung quanh càng chúc bia ăn uống náo nhiệt bao nhiêu thì lòng hắn lạnh ngắt chết dần bấy nhiêu.
Cả đám ăn uống no say rồi ra về, nhìn cô nàng bước xuống cầu thang mà từng gương mặt ngấm bia đều dại ra, cặp giò khỏe mạnh trắng tinh đánh qua đánh lại, con bé thật là nuột nà, dòm cái tướng của nó mà thằng nào cũng cứng hết cả hàng, mẹ, tiệc tùng hôm nay hẳn là phè phỡn lắm đây!
Ông Thống định gọi mấy em quản lý tới “liên hoan tăng 2” nhưng ông Chung ngăn lại, nháy mắt đểu cáng, trong lúc đợi taxi cả đám cùng ngắm con phò, đúng là vận động viên có khác, s