Gái Gú Việt Nam

Người con gái ấy – Quyển 1

Phần 22
Cuối cùng thì mọi thứ lại trở về với quỹ đạo vốn có của nó, tôi và em lại sánh vai với nhau sau gần nửa năm xa cách. Nguyên thời gian xa nhau, em chả làm gì mà cũng sụt đi 4 cân thịt nên gần như thời gian sau đó toàn bộ để dành để vỗ béo em, dạo đó tôi cũng bắt đầu bước vào thời gian nước rút thi đại học. Bạn nào đã từng thi đại học thì chắc biết, gần như cả ngày chỉ cắm đầu vào sách, tôi thấy thi đại học chủ yếu là ăn nhau ở mấy tháng cuối, thằng nào tập trung ôn được thì thắng.

Mặc cho sự động viên chăm sóc của cả má lẫn L, 3 tháng ôn thi đại học tôi sụt liền gần chục ký. Từ 78kg xuống còn có 70kg, lần đầu tiên trong cuộc đời mà bụng tôi có múi, bạn nào từng đi thi đại học chắc cũng hiểu. Tất nhiên là tôi không phụ sự kỳ vọng của mọi người, năm đó tôi được 20 điểm, đủ nguyện vọng 1 vào đại học. Khỏi phải nói nhà tôi vui đến mức nào, ông già lúc nào miệng cũng cười, mắt nhìn thằng con trai là tôi đây kiểu hổ phụ sinh hổ tử.

Thời đó đỗ đại học không dễ như giờ nên mọi thứ như vậy cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu. Ông già mở hẳn tiệc ăn mừng, mời cả đám người vô ăn uống linh đình, đón luôn cả bà nội tôi ở ngoài bắc vô trong này chơi. Hôm đấy cả tôi và em đều uống khá nhiều rượu, chuyện sẽ chả có gì nếu như hôm đó tôi để yên cho L bắt taxi về.

– Để em gọi taxi về cũng được. Nay anh uống cũng nhiều mà.

– Sao đâu để anh chở em về. Em đi taxi một mình anh không yên tâm.

Tôi gạt phắt đi lời nói của em rồi dắt cái SH của thằng anh ra, em gục đầu ôm chặt lấy thắt lưng tôi. Đưa em về tới cổng thì thấy hôm nay có cả hai cái ô tô ở sân, hiếm khi thấy cả ba má em đều ở nhà, bấm chuông mấy lần thì thấy má em ra mở cổng. Nhìn thấy L đang tựa đầu lên vai tôi nhắm mắt, mặt bà má hơi nhăn lại khó chịu, vừa dìu em vào nhà tôi vừa nói.

– Hôm nay hơi vui nên L uống nhiều quá dì ạ.

– Ừ lần sau hai đứa uống vừa thôi.

Vào nhà thì thấy ông già L đang ngồi xem tivi với bộ pijama, nhìn thảnh thơi dữ dội. Đưa em lên phòng rồi để cho bà má trông, tôi xuống dưới nhà thì ba L kêu lại uống nước chút rồi hãy về, vừa rót nước cho tôi ổng vừa nói.

– Chúc mừng con đỗ đại học nhé.

– Dạ có gì đâu chú.

– Ừ vậy con tính sang Úc luôn năm nay hay để năm sau đi với L.

Khẽ chột dạ khi ổng nói đến vụ du học, chuyện tôi không muốn đi đến giờ hóa ra em vẫn chưa nói với ba. Tôi cười cười rồi nhìn ổng kiếm cớ.

– Dạ để tụi con bàn bạc thêm sau ạ.

– Ừ hai đứa thích sao cũng được.

Vâng dạ vài câu cho qua chuyện, tôi vội vàng xin phép ra về phần vì sợ ổng hỏi thêm phần vì rượu đã ngấm nên tôi thấy hơi hoa mắt. Các bạn biết kiểu người say rượu rồi ấy, vẫn cố đi xe vì nghĩ mình vẫn tỉnh táo lắm, chạy cái xe trong trạng thái gật gù buồn ngủ. Hai mắt như mờ đi vì men, tôi nhắm mắt lại vài giây cho tỉnh táo, vừa mở ra thì đã thấy một cái xe lead với hai mẹ con đang đèo nhau ở trước mặt. Vội vàng bẻ tay lái hết mức để tránh một cái tai nạn, nhưng như vậy là không đủ, tôi húc vào cái cột điện ở rìa đường, chỉ khẽ khói đau ở lưng một cái rồi mọi thứ tối sầm lại trước mắt tôi, trong đầu thầm nghĩ: “Thôi ăn lồn rồi”.

Nặng nhọc mở cái mí mắt ra, đập vào mặt tôi lại là mùi este và cái khung cảnh màu trắng quen thuộc. Cái đụ má, tôi thấy không ổn lắm, lưng đau nhói, tay trái đang cắm cả đống kim tiêm và toàn thân ê ẩm. Bỗng tôi nghe thấy tiếng em mừng rỡ vang lên trong căn phòng.

– Anh ấy tỉnh rồi nè chị N.

– Đâu đâu để tao xem.

Tính mở miệng ra nói vài câu nhưng mới kịp mở miệng ra thì cơn đau ở ngực và lưng ập đến khiến trán tôi toát mồ hôi. L vội vàng nắm lấy tay tôi, còn bà chị già thì chống nạnh đứng ở cạnh giường nhòm nhòm, em nói bằng cái giọng hơi khàn vì khóc nhiều quá.

– Anh có đau lắm không. Có đói không?

– Số mày ra đường có vẻ không may mắn lắm nhỉ.

Khẽ lắc đầu với em rồi tôi trợn mắt nhìn bà chị già, thằng em ngã xe sấp mặt mà vẫn còn cười được. Tỉnh được mấy phút thì có cha bác sĩ già vô khám sơ qua, lão hết vạch mắt xem đồng tử rồi lấy ống nghe ngóng một hồi. Ba má tôi chăm chú nhìn cha nội đó khám, lát sau thấy ông già ra bắt tay bắt chân gì đó luôn miệng cảm ơn, chắc lại người quen của ổng. Má tôi vừa bóc hộp sữa vừa mắng.

– Suốt ngày thấy ngã với nằm thôi. Con với cái gì đâu chứ. Đã bảo bao nhiêu lần rồi, uống rượu thì đừng có chạy xe mà.

– Dạ tại con mà ảnh ngã. Bác đừng mắng ảnh nữa mà.

L ở bên cạnh vừa nắm lấy tay tôi vừa chảy nước mắt, bà má biết thừa em đang bênh tôi nên càng gắt hơn.

– Con đừng bênh nó. Không phải nó khăng khăng đòi rước con thì đã không có chuyện. Cái thứ gì đâu khó bảo, may mà con bé về nhà rồi chứ.

Dù ngực và lưng đang đau đến không thở nổi nhưng tôi vẫn cố nhếch mép cười với bà má một cái cho bả yên tâm. Nghe ông già bảo tôi bị gãy tay trái lần hai, gãy xương sườn, lưng bầm dập và rạn xương cổ tay phải, may vì đầu đội mũ nên đéo chết mà còn ngồi đây kể cho các bạn được.

Nằm bẹp dí trong bệnh viện với cái thân xác tàn tạ, chưa bao giờ tôi thấy chán đời đến thế… Lần này nhất quyết không bó bột nữa, tôi bắt ba má cho lên bàn mổ để giải quyết thật nhanh cái tay trái què quặt. Tôi không biết có phải bệnh viện nào cũng thế không nhưng tôi nhớ lần đó lên bàn mổ, con bé y tá bắt cởi hết quần áo, kể cả quần sịp, cho bệnh nhân mặc mỗi cái quần bệnh viện rộng thùng thình.

Đến lúc lên bàn mổ, đụ má nó tụt hẳn quần tôi xuống khiến thằng cu trần như nhộng trước bao nhiêu ánh nhìn. Từ đợt tôi biết em vô mao, L bắt tôi cũng cạo sạch đám lông để cho giống em, tất nhiên là đó là chuyện nhỏ vì dù sao tôi cũng không quan tâm lắm. Con nhỏ y tá liếc thằng em nhẵn nhụi của tôi không chút đỏ mặt, nhân lúc mấy cha bác sĩ chưa vào, con bé khẽ cầm lấy thằng cu của tôi giật nhè nhẹ rồi cười nói.

– Nhìn cưng giống tây quá ha.

Cái cổ họng đau muốn trào máu khiến tôi không trả lời được, trợn mắt nhìn con nhỏ, tay phải tôi gạt bàn tay đang nắm con cu của nó ra. Nếu không phải đang trong trạng thái chấn thương chắc tôi sẽ vùng lên mà cho nó nếm mùi con cu như tây, thôi bỏ đi, tôi tự an ủi mình nhưng đâu đó trong lòng cũng thấy hơi sướng sướng. Đúng lúc đó mấy cha bác sĩ cũng đi vô, đụ má bạn nào đã từng mổ xương đóng đinh chắc cũng hình dung được. Dù đã có gây mê nhưng đến lúc đinh khoan vào thịt thì đau đến độ phải tỉnh lại, mở mắt ra thấ